cô giáo à lại đây
Bài Hát Lại Đây Với Cô. 1. Bài hát: cháu đi chủng loại giáoCháu lên ba, cháu đi chủng loại giáoCô yêu quý cháu vị cháu ko khóc nhèKhông khóc thét để bà mẹ trồng cây tráiBa vào trong nhà máy, các cụ vui ghép càyLà lá la la, là là là lá la la…. 2. Bài xích hát: ngôi trường
Chap 1 - DocTruyen3Q. Thế Quái Nào Cô Giáo Lại Ở Đây!? Thế Quái Nào Cô Giáo Lại Ở Đây!? - Chapter 1. Nếu web/ảnh load chậm, TẢI NGAY ứng dụng VPN (1.1.1.1) tại đây để cải thiện tốc độ. Hoặc truy cập SERVER VIP để trải nghiệm đọc truyện tốc độ cao, không 18+.
Complete. BOOK ONE OF THE GOLDSTREAK TRILOGY They found her in the middle of the street, small hands woven in A Lady unlike any other (four hoydens #1) 23 parts. Complete. HIGHEST RANKING #1 in historical fiction. Rosalyn is living her life. She's reckless, stubborn, un Grey's Tribute.
Cô Giáo À, Lại Đây! Một tựa truyện hay được viết bởi Lam Ngọc, truyện Cô Giáo À, Lại Đây! thuộc thể loại truyện teen hay nhất nói về Chu Tiểu Uyên cô chỉ là một giáo viên bình thường mà thôi hơn nữa cũng chưa từng khiến ai khó chịu .
Cô : Cô sẽ đọc tên có ai thì đứng lên giúp cô , sau đó chúng ta sẽ cùng nhau bầu lớp trưởng , Nói r cô đọc tên từng người , lần lượt đều đứng lên , và r tới tên nó , ko thấy ai đứng lên cô đọc lại 1 lần nữa , vẫn ko nghe động tĩnh gì , thằng minh mới gọi tên
motor mio tidak bisa distarter dan diengkol. " Tiểu Uyên chị thật sự rất nhớ em " Ánh mắt Thiên Thiên nhìn cô mang theo sự áy náy vô hạn kèm theo sự nhớ nhung không nguôi khiến Chu Tiểu Uyên không biết phải làm saoĐã nhiều chuyện xảy ra như vậy rồi mà còn muốn dây dưa đến bao giờ đây?" Cô gái quả thật chúng ta chỉ là người xa lạ, xin cô đừng làm khó tôi "" Tiểu Uyên chuyện năm đó là lỗi của chị, nhưng chị làm như vậy là vì em kia mà " Tiên Thiên kích động đứng bật dậy đến trước mặt cô ép buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt cô ấyĐúng vậy, là cô ấy đã phản bội Tiểu Uyên, dù vậy đó còn không phải vì an nguy của cô? Cô thật sự nghĩ rằng lũ sói kia là thật lòng hay sao? nếu như thật lòng cũng sẽ không bị cô ấy dụ dỗ ngay lập tức như vậy. Cô ấy đã dành thời gian hai năm để lật tẩy bộ mặt xấu xa của bọn chúng nhưng vì sao người cô đau lòng không phải cô ấy Uyên em hãy nói đi rốt cuộc chị đã làm sai gì chứ?"... Vì tôi ư?" Chu Tiểu Uyên bây giờ không còn giữ bộ dạng lạnh nhạt thờ ơ nữa rồi, ánh mắt dần dần trầm xuống âm u tựa giếng cổ " Quả thật là vì tôi, tuy nhiên chị làm sai cách rồi "Không muốn người khác biết trừ phi đừng làm, không phải là Thiên Thiên thì cũng sẽ là một người khác. Dù là bất kì ai thì đến một lúc cô nhận ra được bộ mặt lang sói của bọn chúngNhưng lần này đến lần khác cứ nhất định phải là Thiên Thiên. Người mà cô tin tưởng nhất, thân thiết nhất lại đâm cô một nhát chí mạng. Cô không oán hận những điều Thiên thiên đã làm lại không thể chấp nhận việc bị cô ấy phản bội" Không, không đâu. Chị không sai, chỉ có em vẫn mãi không quên được bọn hắn " "... " Đúng là cô vẫn chưa quên, ai có thể quên được những kẻ đã từng khiến mình sống đi chết lại kia chứ?Đến chết cũng không quên được!!!Thiên Thiên thấy cô im lặng không nói tiến thêm một bước ôm cô vào lòng nhỏ giọng thì thào" Tiểu Uyên trở về đi được không. Chị hiểu em đang cảm thấy thế nào nhưng tất cả đã qua rồi. Trở về đi, được không? "" Thiên Thiên, chị chưa bao giờ hiểu tôi cả dù là trước đây hay bây giờ. Chưa bao giờ..."Nếu Thiên Thiên hiểu thì cô ấy sẽ chẳng bao giờ làm ra những chuyện đóHơn nữa cô ấy sai rồi, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Dám nam nhân kia vẫn không muốn buông tha cho cô. Đến tận bây giờ cô vẫn còn trong sự kiểm soát của cả nơi ở này chắc hẳn cũng là do bọn hắn bố trí. Nếu hôm nay Thiên Thiên không đến đây thì có lẽ cô vẫn chưa biết được điều nàyXem ra cô lại phải chuyển chỗ nữa rồi" Tiểu Uyên, em nói gì vậy? Chị là người hiểu rõ em nhất mà. Chính em cũng đã nói như vậy không phải sao? " Cả người Thiên Thiên cứng đờ vẻ mặt đầy hoang mang trong ánh mắt còn mang theo vẻ điên cuồng" Chị biết em giận dỗi nhưng... "" Tôi không giận dỗi Thiên Thiên. Những việc chị làm tôi không muốn truy cứu nữa cũng không muốn có bất cứ quan hệ gì với chị "Vẻ mặt Thiên Thiên như bị sét đánh, khuôn mặt vốn hồng hào, xinh đẹp nay nhợt nhạt đến đáng sợ. Cả người run run như sắp đổ" Tiểu Uyên em thật tàn nhẫn. Lẽ nào em không nhận ra tình yêu chị dành cho em là thật? ""..." Những lời nói này đúng là rất tàn nhẫn nhưng không còn cách nào khác, để chị ấy buông tay thì chỉ còn cách này thôiKhông thể đáp lại thì đừng gieo hi vọng. Đến bây giờ cô mới thật sự hiểu được. Đáng lí ra lúc đó cô không nên quá thân cận với Thiên Thiên để rồi cô ấy chìm sâu vào đoạn tình cảm không lời hồi đáp nàyBi kịch năm năm trước cô không có quyền oán hận ai, đơn giản vì cô là nguyên của mọi tội lỗi nàyChỉ là cô không hiểu được, cô chưa từng níu kéo bất cứ điều gì, chưa từng làm lỗi với bọn họ thế thì sao lại độc ác như vậy, đem cô thành súc sinh mà dày là điều khiến cô thống hận nhất. Tình cảm 12 năm đổi lại những năm tháng sống khônh bằng chết trên bàn thí nghiệm. Đúng là nực cười" Thật thì đã sao. Tôi không có bổn phận phải đáp lại chị "" Em..." Thiên Thiên nghẹn họng nhìn cô trân trôi như không thể tin được. Đột nhiên sắc mặt Thiên Thiên trầm xuống ánh mắt điên cuồng mà cố Thiên ôm lấy mặt cô, cúi đầu xuống hung hăn cắn xé đôi môi cô. Đến khi trong miệng tràn đầy vị tanh của máu Chu Tiểu Uyên mới hoàn hồn giãy dụa thoát ra" Thiên Thiên chị điên rồi "" Đúng chị điên rồi. Yêu em đến điên rồi "Ngay lúc không khí căng thẳng nhất cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra. Năm con người đứng trước cửa sắc mặt phức tạp nhìn Thiên Thiên và Chu Tiểu Uyên" Hai.. Hai người.."Là bọn hắn hoa mắt sao? Một người là cô giáo, một người là mẹ. Vậy mà mới lúc nãy hai người họ lại....Chu Tiểu Uyên cũng kinh ngạc không kém. Mấy cái tên này sao lại ở đây? Còn Thiên Thiên thì chẳng lộ ra vẻ mặt gì cầm lấy túi xách của mình lại hôn lên má Chu Tiểu Uyên một cái rồi mới rời điKhi đi ngang qua năm người trước cửa ánh mắt cô ấy lạnh lẽo buốt giá vô cùngThiên Thiên đi rồi chỉ còn lại sáu người đối mặt nhìn nhau không khí lần nữa đông cứng lại. Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Cố Mạnh Phong không nhịn được nữa cất tiếng hỏi" Cô giáo, cô không nên giải thích gì sao? "" Hử? Có gì phải giải thích kia chứ "" Đó là mẹ của tôi vì sao hai người lại hôn nhau ?! "" Tai nạn mà thôi " Tôi biết đó là mẹ các cậu rồi còn biết các cậu từ lúc còn nhỏ xíu kia kìa. Ở đó lớn lối cái gì"..." Cô đây là xem bọn hắn là con nít ba tuổi mà lừa gạt đấy à. Tình cảnh vừa rồi chắc chắn không có ai tin là tai nạn" Haizz. Thật sự chỉ là tai nạn, hơn nữa tôi cùng cô ấy quen biết đã lâu thân mật một chút thì đã sao "Chu Tiểu Uyên trợn mắt nói dối, cũng may bọn hắn chỉ thấy hai người hôn nhau mà không chú ý đến câu nói của Thiên Thiên nếu không cô có 10 cái miệng cũng không cãi được" Cô giáo quen mẹ chúng tôi sao?"Thật ra bọn hắn ngạc nhiên cũng không có gì kì lạ, người bọn hắn gọi là mẹ còn không gần gũi bằng bảo mẫu. Từ nhỏ đến lớn bọn hắn có được mấy lần gặp cô ấy đâu chứCho dù có cũng chỉ là thoáng quá. Quả thật nhiều khi bọn hắn không biết Thiên Thiên có phải là mẹ của họ thật hay không. Nài có người mẹ nào ngay cả con mình cũng không muốn nhìn đâuTất nhiên Chu Tiểu Uyên không biết điều này, cô vẫn thản nhiên gật đầu" Phải ""Ừm " Cả bọn gật gù ra vẻ đã hiểu nhưng rồi lại " Khoan đã nếu vậy năm nay cô bao nhiêu tuổi? "" 32 tuổi "CMN!!!!!!32 tuổi? Đã 32 tuổi rồi, không phải cubgx bằng tuổi mẹ bọn hắn sao? Thế từ trước đến giờ bọn hắn đã làm chuyện ngu xuẩn gì thế này? Đi trêu ghẹo một người phụ nữ đáng tuổi mẹ mìnhChẳng lẽ khẩu vị bọn hắn nặng đến vậy sao? Không lí nào lại thế...." Có chuyện gì sao? "Mấy cái đứa này thật lạ lùng nha, cái bộ dạng trố mắt thế này là sao chứ, bộ cô già lắm sao?" Không... Không có gì. Chúng... Chúng tôi về trước "Lời vừa dứt thân ảnh cũng biến mất theo, để lại Chu Tiểu Uyên ngẩn ngơ phía sau-Ta nói nhé các nàng, cốt truyện này ấy nó diễn biến rất nhanh luôn vì vậy tầm 40 chương là kết thúc rồi nhaHơn nữa sắp thi hk rồi nên tốc độ ra chương cũng chậm lắm nhé các nàng. Có khi đến tết ta mới đăng lạiLuật cũ 40 cmt
Thái Hạo 20-7-2021 Bây giờ tuyệt đa số học sinh không còn thích Truyện Kiều nữa, nếu không muốn nói là thấy nhàm chán, ngớ ngẩn, nhạt nhẽo… Các bạn không tin thì cứ vào các trường phổ thông mà hỏi, 100 học sinh, khó có nổi một em trả lời rằng “thích”. Vì sao thế, vì văn học nhà trường đã trở nên hoàn toàn xa lạ với cuộc sống, nó chỉ còn là chuyện bình tán miên man, học thuộc và thi. Khi bạn nói cái không liên quan gì tới người học, không đụng chạm gì tới thân phận và đời sống của chúng, không gắn gọng gì với cái bối cảnh xã hội mà chúng đang sinh tồn đây thì bạn đã thành người rỗi hơi ngớ ngẩn, bạn thành kẻ ác đầu độc tâm hồn trẻ bằng mớ chữ khô khốc vô hồn vô trí. Tôi sẽ bày cho bạn cách làm cho học trò yêu thích Truyện Kiều. Hãy lấy chất liệu cuộc sống ở thời đại chúng ta để minh họa, để liên hệ, để đánh thức, để khơi dậy… Truyện Kiều kể về cuộc đời một người con gái xinh đẹp, đức hạnh, thông minh, đa cảm nhưng đã bị một xã hội vô luân vùi dập xuống bùn đen. Kiều phải tự bán mình để lấy tiền cứu cha mẹ, đi làm đĩ để giữ mạng sống, bị trao qua đổi lại như một món đồ chơi trong tay bọn quan lại và lũ “đại gia”. Chuyện ấy có xa lạ gì với xã hội chúng ta đang sống không? Không, tuyệt nhiên không. Ngày xưa chỉ có một Thúy Kiều, ngày nay là hàng ngàn hàng vạn. Thúy Kiều ở khắp nơi, Thúy Kiều kêu khóc trên mọi miền của đất nước chúng ta. Cái xã hội mà Kiều sống, với “Người nách thước kẻ tay đao/ Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”, với “Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh”, với “Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền” với “Ba trăm lạng việc này mới xong”; cái xã hội ấy thì có khác gì chốn ta đang sống đây, nếu có khác thì chẳng qua thời của Nguyễn chỉ một hai còn bây giờ thì nhan nhản, phủ kín mặt đất này. Có gì không phải mua bán chạy chọt, có gì không phải “trà nước, lót tay”; những nỗi oan khốc cứ từ trời giáng xuống, bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu phận người bị vứt ra lề đường… Hãy lấy chính cuộc sống của các em học sinh, cuộc sống của cha mẹ các em, của gia đình các em, xóm giềng các em mà giúp chúng nhìn lại. Quay quắt, bơ phờ, đầu tắt mặt tối, bị móc túi, bị hà hiếp, bị bịt mồm; lo chạy cửa trên cửa dưới, lo đút cửa trong cửa ngoài… Rồi hãy giúp chúng hình dung ra tương lai cuộc đời đời chúng ở ngày mai khi phải sống trong một xã hội giả trá, hư ngụy, một xã hội vì tiền mà tán tận lương tâm, một xã hội dùng quyền mà hà hiếp đày đọa con người. Đó, đó chính là Truyện Kiều đó. Trong lịch sử dân tộc, chưa bao giờ chất liệu sinh động để minh họa cho văn học lại giàu có như thời đại chúng ta đang sống đâu, đừng lãng phí nó. Thầy cô giáo phổ thông, xin đừng nói nhảm như kẻ mộng du nữa. Cái thứ văn vẻ ấy nó chỉ là biểu hiện của kẻ mất trí, của phường ngẩn ngơ ấm đầu. Mọi tác phẩm đều có thể bắt đầu và đi tới như thế, từ văn học dân gian đến văn học viết, từ trung đại đến hiện đại, từ văn học cách mạng đến văn học đương đại. Hãy đưa văn học trở lại với cuộc sống, đừng tiếp tục “tâm hồn treo ngược cành cây” nữa. Thiên hạ khinh giáo viên văn chúng ta cũng bởi cái diêm dúa, chập mạch, mơ mơ màng màng rất dở người ấy.
" Tiểu Uyên, Tiểu Uyên dậy đi nào!! " Trong cơn mê ngủ Chu Tiểu Uyên nghe thấy giọng nói ấm áp của ai đó với cùng dễ chịu. Là ai vậy nhỉ, ai có thể gọi tên cô dịu đang như thế ? Đã bao lâu rồi không ai gọi với như vậy, cô muốn nhìn thấy người đó, rất muốn Chu Tiểu Uyên cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu, hình ảnh trước mắt ngày càng rõ ràng. Trước mắt cô là gương mặt xinh đẹp của Nhạc Ly cùng đôi mắt hàm chứa ý cười ôn nhu nhìn cô À đúng rồi nhỉ!! Sao cô có thể quên được, trừ Nhạc Ly ra thì ai có thể quan tâm một người như cô đây Chu Tiểu Uyên vươn tay ôm lấy cổ Nhạc Ly vùi gương mặt nhỏ nhắn vào cổ Nhạc Ly cảm thụ hơi ấm từ cô ấy. Chỉ khi ở bên Nhạc Ly cô mới cảm thấy yên tâm như thế này Nhạc Ly khá bất ngờ với hành động của Chu Tiểu Uyên nhưng rồi lại mỉm cười nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Chu Tiểu Uyên trấn an cô Cô biết Tiểu Uyên luôn ỷ lại vào cô nhưng không thể hiện ra rõ mà thôi, đôi lúc trong mơ hồ lại lộ ra một chút ý tứ dựa dẫm. Chỉ như vậy thôi cô cũng thấy thỏa mãn rồi " Ngoan nào, rửa mặt rồi tớ đưa cậu đi ăn nhé !" " Ăn đồ nướng " Chu Tiểu Uyên ôm lấy Nhạc Ly mãi không buông nũng nịu nói "Ừ, theo ý cậu " -Nơi mà hai người đến không phải nhà hàng năm sao gì, chỉ là một quán ăn bình dân nhưng lại rộng rãi thoáng đãng đặc biệt là bầu không khí ấm áp đầy thân thiện Vì lòng người lạnh lẽo, nhân tình ác liệt mà Chu Tiểu Uyên cực kì ưa thích những nơi như thế này, nó mang lại cho cô cảm giác trước đây chưa từng có, sống trong những mối quan hệ thân thiết giữa người với người, chứ không phải mưu tính hãm hại lẫn nhau Sau khi ngồi vào bàn, Chu Tiểu Uyên cầm menu đọc một lượt rồi đưa cho Nhạc Ly ý hỏi cô muốn ăn gì " Theo cậu là được " Nhạc Ly đặt menu xuống mỉm cười nói. Xem ra Tiểu Uyên đã lấy lại tinh thần rồi nhỉ. Cô ấy vẫn luôn như vậy quật cuồng đến nỗi khiến người ta đau lòng Nhạc Ly chợt nhớ đến đêm giông ngày hôm đó, hôm đó trời mưa nặng hạt cô đang trên đường trở về nhà, tình cờ nhìn thấy ở gốc khuất tối tăm bên cạnh căn biệt thự, một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu lục bảo dựa lưng vào bức tường đầy rêu xanh ẩm ướt. Chiếc váy trên người cô đã không còn nhìn ra hình dạng ban đầu, có vài nơi lại loang lỗ những vết máu đã khô sậm lại, cả người đều ướt cả, những giọt nước cứ lăn dọc theo cơ thể cô, lướt qua khuôn mặt mịn màng, bờ vai mềm mại, cánh tay gầy mảnh và cặp đùi tròn nhẵn. Trong con mắt của một người đàn ông bình thường, vẻ đẹp đó là chí mạng. Ngay cả một người phụ nữ như cô cũng không khỏi bị mê hoặc Nhưng dường như cô không hề muốn mê hoặc ai cả, chỉ ngửa mặt lên trời, ánh mắt tuyệt vọng đến nỗi khiến trái tim người ta tan nát, những giọt nước thi nhau lăn xuống hai bên má cô, không biết là nước mưa hay nước mắt.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đầu tiên đi làmTại phòng học 11A"" Chào các em, tôi là Chu Tiểu Uyên tân chủ nhiệm của lớp. Sau này mong các em hãy giúp đỡ ""Ồn ào ồn ào.....Cả phòng học lúc này có mấy ai chú ý đến sự hiện diện của Chu Tiểu Uyên, nam sinh thì chơi điện thoại, đánh nhau,nữ sinh thì bôi son trét phấn, chụp ảnh, còn 6 người ở dãy bàn cuối thì đều lăn ra ngủ cả. Đây là hình ảnh mà một lớp học nên có sao, hơn nữa lại là trong ngôi trường quý tộc nổi danh cả nước này. Quả thật làm cô thất vọng a ~ ~ ~Thôi thì đành vậyCô đi đến chiếc bàn dành cho giáo viên, ngồi xuống, móc điện thoại ra ngồi lướt loạt hành động của cô vừa diễn ra khiến cả lớp không khỏi há mồm kinh ngạc. Không phải bọn họ không quan tâm tới cô mà bọn họ muốn biết cô sẽ làm gì trong trường hợp đó. Nếu giải quyết êm đẹp cô sẽ có đủ tư cách để dạy bọn họ. Nhưng những gì cô làm hoàn toàn khác biệt so với trong tưởng tượng của giáo viên nào lại vô trách nhiệm như vậy không chứ? Đây là suy nghĩ của toàn bộ học sinh lớp 11A trừ 6 con người đang ngủ đến không biết trời đất gì ồn bỗng dưng im bặt, lúc này cô mới chậm rãi đứng dậy quét mắt nhìn một lượt học sinh của mình. Ừm không đến nỗi tệ, mặt mày sáng sủa thông minh, đều là tuấn nam mỹ nữ. Rất tốt, tuy có hơi thiếu kiên nhẫn nhưng không sao từ từ dạy dỗ sẽ ổn cô nhìn,cả lớp đều chột dạ lủi thủi về chỗ ngồi của mình. Trong lòng họ bây giờ ngoài hoảng sợ thì chính là cảm thấy thất bại. Bọn họ là những học sinh giỏi nhất khối 11 này nên rất kiêu ngạo không coi giáo viên ra gì. Từ đầu năm họ đã đuổi tất cả là 20 giáo viên, cũng bằng cách thức đã làm với cô lúc là những giáo viên trước kia họ nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để gây sự chú ý nhưng Chu Tiểu Uyên cô lại không làm gì cả. Bọn họ có thể nhận ra người phụ nữ này giảo hoạt hơn vẻ bề ngoài xinh đẹp của mình rất nhiều. Lúc này họ nên nghe lời thì tốt hơn nếu không ngày mai chưa chắc họ đã rời khỏi được cái lớp học này."" Bây giờ cô sẽ giới thiệu lại, Cô là Chu Tiểu Uyên, tân chủ nhiệm của lớp. Vì là lần đầu tiên gặp mặt nên tiết này cô dành để các em tự giới thiệu bản thân "" Mấy đứa trẻ này thông minh thật, rất hợp ý cô."" Em là Vũ Đình, giữ chức lớp trưởng "" Một nữ sinh có khuôn mặt đáng yêu đựng dậy nói"" Em là Trương Khải, lớp phó "".........."" Ừm lớp mình sỉ số 50 vậy thiếu mất đâu 6 bạn rồi "" Lúc bấy giờ cô đã hoàn toàn xem nhẹ 6 nam sinh ngồi ở dãy bàn cuối. Nói đúng hơn là không hề nhớ đến"" Thưa cô, đủ cả ạ. Chỉ là lục thiếu đang ngủ không được làm phiền "" Lớp trưởng đáng yêu là người đứng dậy giải thích đồng thời chỉ tay về dãy bàn vậy cô không nói một hai lời liền đi thẳng xuống chỗ 6 nam sinh đang đánh cờ với chu công kia. Bàn tay trắng nón xinh xắn của cô vỗ nhẹ lên vai của một người trong số có phản ứngLại vỗ nhẹKhông có phản ứngLay mạnh Cũng không có phản ứngNhéo mạnh một cái vào hông Bật mạnh dậy túm lấy cổ áo của cô quát"" MK, tên khốn nào dám phá giấc ngủ của bản thiếu gia """" Bạn học này, có thể bỏ tay ra rồi đấy "" Một giọng nữ ngọt ngào, mềm nhẹ vang lên đánh tỉnh tinh thần của Cố Mạnh xuống nữ nhân bị mình dọa đến sợ hãi thì không khỏi ngẩn người sau đó trong mắt lóe lên một tia thích thú " Ta lại gặp nhau rồi "
" Cô giáo, Nhạc Ly gặp nguy hiểm rồi " " Cậu nói cái gì?"Chu Tiểu Uyên nghe xong trong đầu như nổ tung một cái, lập tức xuất hiện nhũng tình huống xấu nhất, bắt có tống tiền, buôn người, hay đối thủ cạnh tranh.... Nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh lại. Nhạc Ly là loại người nào chứ, bên cạnh cô ấy âm thầm bố trí rất nhiều vệ sĩ cao cấp, làm sao có thể sơ xuất để ngửi ta bắt đi như vậy ? Hay là Thiên Thiên... Cũng không đúng, mặc dù đã lâu không gặp nhưng cô hiểu rõ co người chị ấy. Thiên Thiên sẽ không dùng những thư đoạn ti bỉ như vậy. Vậy chỉ có thể là.... " Cậu làm sao biết Nhạc ly gặp nguy hiểm ?" Chu Tiểu Uyên nhìn Mị Thần, ánh mắt cực kì sắc lạnh. Mị Thần bị cô nhìn đến mồ hôi lạnh chảy đầy lưng. Trong ấn tượng của hắn, cô à người phụ nữ nội liếm có đôi khi lại rất năng động, hoạt bát chú chưa bao giờ có biểu tình nghiêm túc đầy sát khí thế này. Hắn có cảm giác nếu mình nói sai một lời nào cô nhất định sẽ bóp chết hắn. Nhất định. " Ba tôi, ông ấy gọi điện đến nói rằng Nhạc Ly đang ở trong tay cô ấy muốn... Muốn...tôi đem cô đến đó gặp ông ấy rồi sẽ thả Nhạc Ly ra." Mị Thần hạ từng câu từng chữ cẩn trọng lại tỉ mỉ xem xét sắc mặt cô. Bất ngờ thay không có xuất hiện sự kinh hoảnh như trong tưởng tượng, chỉ có tĩnh mịch, tĩnh mịch đến chết người. Cô như vậy càng khiến người ta sợ hãi. " Tôi biết rồi, chúng ta đi thôi " Chu Tiểu Uyên rất nhanh đáp lại, tự nhiên mở cửa xe ra leo lên. " Cô không cân nhắc gì sao ? Đây là một cái bẫy " Mị Thần thấy khẳng khái như vậy cũng vô cùng ngạc nhiên. Hắn mặc dù không hiểu rõ giữa cô và gia đình hắn mâu thuẫn cụ thể ra sao, nhưng đựa vào sự hiểu bớt của hắn cũng có thể đoán ra được đôi phần. Ba hắn, chính là kiên dè tình cảm của mẹ hắn đối với cô cho nên muốn diệt cỏ tận gốc. " Tôi đương nhiên biết đây là bẫy. Nhưng là vậy, tôi cũng phải đi, vì Nhạc Ly tôi nhất định phải đi " Chu Tiểu Uyên không nhìn hắn chỉ chăm chăm nhìn những khung cảnh lướt qua nhanh chóng ngoài cửa xe. Ánh mắt cô trầm tĩnh không chút gợn sóng khiến người ta không biết được cô đang suy nghĩ điều gì. Duy chỉ cô mới biết trong lòng cô loạn đến mức nào. Hôm nã, cô đúng là rời nhà mà không xem lịch rồi. Hết người này rồi đến người kia xuất hiện, chẳng có ai là người bình thường cả. Cô biết bọn họ tìm đến cô chỉ là chuyện sơm súy muộn mà thôi nhưng ngàn vạn lần không ngờ đến lại kéo Nhạc Ly bị cuốn vào. Cô đã cố gắng để cô ấy không dính líu đến quá khứ của mình vậy mà chói cùng vẫn không thể bảo vệ cô ấy chu toàn. Việc này thật quá thất sách. Mị Thần thấy cô như, tâm một mảnh xót xa. Môi mỏng hết mở lại khép như muốn nói điều gì đó nhưng mãi không thoát ra được. Chói cùng như hạ quyết tâm, hắn nói " Cô giáo, tôi... Xin lỗi " " Tôi không xó lỗi để cho cậu xin đâu " Chu Tiểu Uyên nửa thật nửa đùa xuyên tạc ý hắn.
cô giáo à lại đây