cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh

Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh. Bên cạnh một nữ phụ ác độc, điêu ngoa, đanh đá, luôn luôn có một nam nhân chấp nhận làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam sẽ bao dung, che chở cô, sẽ luôn chờ đợi cô, luôn giúp đỡ yêu thương cô. Những người như vậy là cực Nhìn thấy phản ứng của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí làm sao lại không đoán được cô đã biết chuyện ngày hôm qua, ban đầu còn cho rằng có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, giấu diếm Lâu Nghiêu Nghiêu, kết quả không nghĩ tới lại để lại nhiều dấu vết như vậy, vừa Chương 31: Trừ phi anh không thể yêu em được nữa. Tình yêu có ba điều khổ: Cầu mà không thể, buông nhưng không được, mất mà không tiếc. Ba điều khổ ấy, Tần Chí chiếm hai điều, anh đối với Lâu Nghiêu Nghiêu, cũng là cầu mà không thể, lại còn là buông nhưng không Em sẽ chẳng bao giờ quay mặt lại nhìn tôi dù chỉ một lần. Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó vỏn vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là do chính tôi tự nói, tự nghe, tự hiểu. Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói: Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! motor mio tidak bisa distarter dan diengkol. Cùng đọc truyện Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh của tác giả Nhược Minh Dực tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại khác Ác độc nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhânEdit Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh NhiBeta Quảng HằngBên cạnh một nữ phụ ác độc, điêu ngoa, đanh đá, luôn luôn có một nam nhân chấp nhận làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam nhân sẽ bao dung, che chở cô, sẽ luôn chờ đợi cô, luôn giúp đỡ yêu thương cô. Những người như vậy là cực phẩm nam nhân nhưng nữ phụ luôn bỏ qua người đó, mờ mắt theo ánh hào quang của nam chủ, sa chân lầm lỡ rồi uổng phí cả đờiTrong câu chuyện này, nữ phụ trọng sinh, sửa chữa lại những lỗi lầm trước đó, tránh xa nam nữ chính, tự mình xây nên cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cùng với cực phẩm nam phụ mà cô đã bỏ quaKiếp trước cô mải tranh đoạt nam nhân cùng người chị Thánh mẫu của mìnhKiếp trước cô ác độc, cô tùy hứng lại bá đạo bắt anh phải chờ đợi cô, chỉ thuộc về mình côKiếp trước nhận ra bộ mặt thật của tên tra nam, cô tức giận vật lộn với tình địchKiếp trước cô chỉ biết dựa dẫm vào anh ấy, đến nỗi khi gặp chuyện chính anh đã muốn đi tù thay mình...Bao nhiêu chuyện vụt qua trước mắtĐời này, Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả cuối cùng mới phát hiện cướp được là một người cặn bã, vì nam nhân này, cô ngộ sát tình địch, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn sinh trở lại hai mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác độc chân chính, sau đó cùng nam phụ ân ái trước mặt đôi cẩu nam nữ!"Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí."Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình!Và khi đó anh sẽ nóiCảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! "Bởi vì anh yêu em!"Khi nghe câu này, Lâu Nghiêu Nghiêu bình thường giống khúc gỗ cũng bị cảm động, nước mắt giống hạt châu bình thường rơi mãi không ngừng, thế nào cũng dừng không được. Tần Chí đau lòng nhìn cô qua cửa sổ cách ly, anh đặt tay ở trên cửa sổ thủy tinh, giống như muốn giúp cô lau nước mắt, nhưng tất cả đều vô ích, cuối cùng anh đành phải đau lòng nói"Nghiêu Nghiêu, đừng khóc."Làm sao có thể không khóc? Lâu Nghiêu Nghiêu khóc đến gần như không thở được, anh ở bên kia cửa sổ cách ly vẫn nhẹ giọng an ủi cô, thanh âm ôn nhu trước sau như một, giống những ngày đã qua, chỉ cần cô vừa khóc anh sẽ không quan tâm đem bỏ qua tất cả mọi chuyện, ở bên cô, dỗ cô vui vẻ. Là cô quá ngu ngốc mới có thể coi đó là tình cảm anh em, là cô quá ngu ngốc mới có thể làm hại anh phải gánh tội thay cô."Tần Chí, tại sao anh không nói sớm?" Lâu Nghiêu Nghiêu vừa khóc, vừa chất Chí chỉ cười mà không trả lời cô. Kỳ thật không cần anh trả lời, khi Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi những lời này, cũng đã nghĩ đến đáp án, bởi vì cho dù anh nói căn bản cũng không có tác dụng, khi đó cô bị Trần Hạo làm cho mê muội, trong mắt trừ Trần Hạo thì không nhìn tới bất luận kẻ nào. Suy nghĩ cẩn thận, Lâu Nghiêu Nghiêu khóc càng thương tâm. Cảnh ngục Wan cảnh sát coi ngục ở thúc giục thời gian thăm tù đã hết. Tần Chí kêu Lâu Nghiêu Nghiêu một tiếng. Lâu Nghiêu Nghiêu cầm tai nghe ghé vào trên cửa sổ khóc, tuy vẫn rất thương tâm nhưng cũng nâng cao tinh thần nghe anh nói."Nghiêu Nghiêu, về sau anh không thể ở bên cạnh em, em phải tự chăm sóc mình, không thể lại tùy hứng, biết không?""Vâng, vâng." Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ biết là lung tung gật đầu."Nghiêu Nghiêu…""Vâng, vâng.""Không cần kết hôn với Trần Hạo, biết không? Tìm một nam nhân chân chính yêu em, biết không?""Ân ân."Tần Chí nói liên miên căn dặn rất nhiều, lần đầu tiên Lâu Nghiêu Nghiêu không cảm thấy phiền, còn thật sự trả lời, tuy căn bản không nghe được anh đang nói cái gì. Cảnh ngục lại thúc dục vài lần, thật sự không thể ở lại nữa, Tần Chí cuối cùng nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu thật sâu, buông tai nghe đứng dậy rời đi. Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên đứng lên, dùng sức gõ vào tấm kính thủy tinh, không để ý cảnh ngục cảnh cáo, chỉ chỉ ống nghe, cô có lời muốn nói. Tần Chí nói với cảnh ngục nói câu thật có lỗi, lại cầm lấy tai nghe. Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh qua tấm kính thủy tinh, nam nhân anh tuấn luôn luôn thích sạch sẽ, chú ý hình tượng, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn, nhìn tiều tụy hơn nhiều, râu mọc nhiều hơn, chỉ có đôi mắt vẫn sáng rọi như trước, coi như cuộc sống đau khổ không thể ảnh hưởng tới anh, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn mà trong lòng chua xót, mãi đến khi Tần Chí mở miệng thúc dục một tiếng, Lâu Nghiêu Nghiêu mới dùng ngữ khí nhất nói"Tần Chí, anh biết em rất tùy hứng, cũng rất ích kỷ, cho nên cuối cùng cho em tùy hứng một lần nữa, chờ em được không? Em không phải đang hỏi anh mà là ra lệnh, anh phải chờ em, bằng không anh về sau đừng nghĩ có thể sống yên ổn, anh biết em giỏi nhất là ép buộc người!"Xem, cô là một nữ nhân ác độc như thế này, luôn bắt buộc người khác làm chuyện họ không muốn, chưa bao giờ biết hối cải, còn coi đó là vinh hạnh cho họ. Tần Chí lúc đầu không hiểu được cô đang nói cái gì, sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lâu Nghiêu Nghiêu đã cười buông tai nghe đi ra ngoài. Sửng sốt nửa ngày, cuối cùng Tần Chí cũng nở nụ cười, cô nói anh chờ, anh sẽ chờ, nhận mệnh rồi, anh đời này cam tâm tình nguyện nằm trong tay nữ nhân Nghiêu Nghiêu khóc nửa ngày, hai mắt sưng như quả đào, ánh mặt trời bên ngoài làm trước mắt cô đột nhiên biến thành màu đen."Nghiêu Nghiêu."Trần Hạo chờ ở bên ngoài thấy cô liền ném xuống tàn thuốc, cười hướng cô đi mặc quần áo trong màu trắng, tây trang màu trắng, khuôn mặt anh tuấn tinh xảo, mang theo ý cười thản nhiên, đi tới dưới ánh mặt trời đi, phía sau giống như có một vòng kim quang, làm cho người ta lóa mắt. Lâu Nghiêu Nghiêu mở to hai mắt nhìn thẳng vào nam nhân này, cô nhìn anh nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thật sự nhìn như vậy, thấy rõ ràng. Trần Hạo đưa tay đỡ cô, Lâu Nghiêu Nghiêu chán ghét bỏ ra, đi thẳng tới bên cạnh xe. Mặt Trần Hạo cứng đờ nhưng rất nhanh lại khôi phục tươi cười, đi đến bên cạnh xe, săn sóc giúp cô mở cửa xe. Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi vào, Trần Hạo mới trở lại ghế lái, khởi động xe. Lâu Nghiêu Nghiêu ngẩn người nhìn cảnh vật dần trôi qua ngoài cửa sổ, trong khi Trần Hạo vẫn dùng kính chiếu hậu xem thần sắc cô. Lâu Nghiêu Nghiêu bị nhìn cũng không kiên nhẫn, quay đầu, cười lạnh nói"Trần Hạo, anh chắc rất hận tôi?""Nghiêu Nghiêu, nói cái gì ngốc vậy." Trần Hạo kinh ngạc, không nghĩ rằng Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ nói như vậy, trên mặt anh tràn đầy kinh ngạc, nghiêng đầu đến ánh mắt nhìn cô cũng đặc biệt ôn nhu, ánh mắt kia cùng ánh mắt nam nhân đối bạn gái bốc đồng giống nhau như đúc. Nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu lại không bị anh mê hoặc, mà là từng chữ từng chữ nói"Anh sao có thể không hận tôi, tôi giết nữ nhân anh yêu đồng thời giết luôn hài tử của anh, anh làm sao có thể không hận tôi?"Trần Hạo nhăn lại mi, không hờn giận nói"Lâu Nghiêu Nghiêu, em nói bậy bạ gì đó?""Tôi nói bậy? Anh biết rất rõ mà, không phải sao? Lúc ấy ba người chúng ta đều ở đây, Lâu Thanh Thanh chết như thế nào, anh chẳng lẽ lại không biết? Ngộ sát Lâu Thanh Thanh là tôi, không phải Tần Chí." Lâu Nghiêu Nghiêu đem những lời này nói ra, sau đó lại tung một lời như sét đánh "Tôi muốn đi tự thú."Trong khoảng thời gian này cô vẫn đần độn, nhưng mà ở ngục giam khóc một hồi, đầu óc cô ngoài ý muốn lại thông suốt, cô không thể để Tần Chí gánh tội thay cô, Tần Chí hiện tại ba mươi hai tuổi, đây là thời kỳ rực rỡ nhất của một nam nhân, nhưng lại phải ở tù mười năm, tại thời đại biến chuyển từng ngày này, mười năm sau chẳng khác nào thế giới khác, khi đó tất cả đều đã muộn. Cô tuy rằng rất ích kỷ, nhưng cũng không thể để Tần Chí vì cô mà chôn vùi cả đời, anh nên có cuộc sống rất tốt. Trần Hạo bị lời nói của Lâu Nghiêu Nghiêu dọa, khiếp sợ nhìn cô nửa ngày cũng nói không ra lời, anh thật sự nhìn cô, phát hiện thần sắc của cô vô cùng bình thản, không giống giả bộ, anh trong mắt hiện lên một tia lửa giận, nhưng rất nhanh bị áp chế, anh vẫn dùng giọng ôn nhu nói"Nghiêu Nghiêu, chúng ta tháng sau sẽ kết hôn, về sau, đừng nói những lời ngốc nghếch này, anh đã nói, anh cùng Lâu Thanh Thanh hoàn toàn không có gì.""Không có hôn lễ." Đối với lí do thoái thác của Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản mặc kệ, cô trào phúng nói "Anh nên cao hứng đi, vì anh rốt cuộc cũng thoát khỏi tôi!"Trần Hạo bị lời của cô chọc giận, vẻ mặt thâm tình cùng bi thương nói "Lâu Nghiêu Nghiêu, rốt cuộc phải thế nào em mới tin anh là thật tâm?"Lâu Nghiêu Nghiêu quả thực ghê tởm muốn nôn, trước đó không lâu, bởi vì cô tranh chấp cùng Lâu Thanh Thanh, vô tình giết Lâu Thanh Thanh, cùng đứa bé trong bụng Lâu Thanh Thanh, một người hai mạng, nhưng hiện tại, nam nhân này lại cùng hung thủ giết con mình nói thật tâm? Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên cảm thấy thật đáng buồn cho Lâu Thanh Thanh, cô với chị gái cùng cha khác mẹ này lại tranh đoạt một nam nhân ghê tởm đến cực điểm suốt mười mấy năm? Lâu Thanh Thanh a Lâu Thanh Thanh, chị nếu nhìn đến sắc mặt hiện tại của nam nhân này, có phải muốn chui từ mộ ra không? Chỉ sợ… Trần Hạo căn bản không yêu Lâu Thanh Thanh. Càng nghĩ càng ghê tởm, Lâu Nghiêu Nghiêu một khắc cũng không muốn nhìn mặt nam nhân này "Dừng xe!"Trần Hạo làm sao có thể dừng xe, vẫn như cũ vẻ mặt khổ đại cừu thâm nhìn cô"Nghiêu Nghiêu, anh biết em cùng Tần Chí tình cảm vẫn rất tốt, thậm chí làm cho anh ghen tị, nhưng cũng không thể vì thế mà đi gánh tội thay Tần Chí, anh yêu em như vậy em đem anh đặt ở đâu? Em có nghĩ tới cảm nhận của anh không?"Lâu Nghiêu Nghiêu trợn mắt há hốc mồm, cô sớm nên phát hiện, nam nhân này, căn bản đầu óc có vấn đề!"Đừng nói nữa, anh làm tôi cảm thấy ghê tởm! Tôi quả thực đầu bị nước vào, lúc trước mới thích anh như vậy!" Lâu Nghiêu Nghiêu quả thực muốn chọc giận, cô chán ghét nhìn Trần Hạo "Tôi nói lại lần nữa, dừng xe!"Trần Hạo đương nhiên sẽ không dừng xe, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn xoay thành một đoàn, biểu tình thống khổ còn thiếu mỗi nước mắt "Nghiêu Nghiêu…"Nhìn đến sắc mặt này của Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu không thể chịu nổi"Cầu xin anh đừng nói nữa, anh vừa nói tôi đã muốn nôn."Trần Hạo giống như bị ý tứ trắng trợn trong lời nói của cô làm giật mình, thậm chí quên ngụy trang, trừng to mắt, sắc mặt cứng ngắc nhìn cô, vẫn nghe nói Lâu Nghiêu Nghiêu tâm tư ác độc, nói chuyện ác độc, nhưng bởi vì lúc trước Lâu Nghiêu Nghiêu thích anh, tự nhiên sẽ không ở trước mặt anh nói thô tục, cho tới bây giờ mới phát hiện, nữ nhân này thật sự có thể mở miệng vô cùng hôi thối. Lâu Nghiêu Nghiêu người này, khi thích ngươi, có thể đem ngươi phủng đến tận trời, khi chán ghét ngươi, lại chút không thèm che giấu, nói trắng ra là một nữ nhân không có đầu óc. Nếu như cô đủ thông minh, sẽ không ở phía sau xé rách mặt nạ, nếu như cô đủ thông minh, cũng đủ ẩn nhẫn, cũng sẽ không…Hai người giằng co, Lâu Nghiêu Nghiêu lười không thèm liếc anh một cái, Trần Hạo dùng sức hít mấy hơi, thật vất vả mới bình phục cảm xúc, anh quay đầu, vừa định tiếp tục diễn thâm tình, lại nghe thấy dồn dập tiếng phanh lại. Khúc quanh phía trước đột nhiên xuất hiện một chiếc xe tải lớn. Lúc thanh thép đâm thẳng hướng ót một khắc, thời gian tựa hồ đình chỉ, ngắn ngủi hai mươi bảy niên nhân sinh cưỡi ngựa quang hoa của Lâu Nghiêu Nghiêu ở trước mắt xẹt qua, trong đầu không hiểu hiện lên một cái ý niệm trong đầu đây là một đồng thoại thật đáng buồn, nó có kết cục vô cùng quỷ dị, nữ chủ là cô bé lọ lem bị nữ phụ ác độc giết, sau đó nam chủ vương tử bạc tình bạc nghĩa cùng nữ phụ ác độc sắp tới lúc sống cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp, lại ngoài ý muốn bị xe đâm chết, còn là chết không toàn thây! Đây thật sự là một đồng thoại cẩu huyết! Trước khi nhắm mắt lại, Lâu Nghiêu Nghiêu lại không cam lòng, lại tiếc nuối nghĩ đến Tần Chí đáng thương, xem ra anh phải chờ em trong kiếp sau rồi! Lâu Nghiêu Nghiêu chờ mong nửa ngày, kết quả tin nhắn này như đá chìm đáy biển. Rõ ràng tin nhắn lúc trước được gửi tới trước đó không lâu, kết quả cô phát ra một hồi ngốc, lại trả lời tin nhắn, cư nhiên lại không để ý tới? Là không phát hiện, hay là hiện tại bề bộn nhiều việc? Nếu như không trả lời, có phải đã nói rõ Tần Chí không nghĩ trả lời tin nhắn của cô?Lâu Nghiêu Nghiêu trong lòng ngũ vị phức tạp, nếu là trước kia, cô sớm gọi điện thoại, mặc kệ anh đi làm hay đang họp, đều phải nghe! Nhưng là, như vậy có phải hay không có vẻ giống cố tình gây sự? Cố tình gây sự rất nhiều năm Lâu Nghiêu Nghiêu lần đầu tiên có cảm rõ bạn tốt từng nói qua nữ nhân cố tình gây sự tự nhiên khiến người ta chán ghét, nhưng nếu như người không thể cho cô cố tình gây sự, như vậy, sẽ cô cũng chán ghét, thật đáng buồn. Lâu Nghiêu Nghiêu hiện tại liền cảm thấy chính mình thật đáng ghét, lại thật đáng tình dù thâm cũng không chịu nổi, giống như cô lúc trước thích Trần Hạo, theo Trần Hạo, bởi vì thái độ của anh vẫn không tiếp thụ cũng không cự tuyệt, tự do ở giữa cô cùng Lâu Thanh Thanh, cô cũng quên là khi nào thì mất đi cảm giác thích, nhưng cô không nghĩ buông tha, cũng không thể buông tha, bởi vì cô sao có thể làm cho Lâu Thanh Thanh như ý. Cô không chiếm được gì đó, Lâu Thanh Thanh cũng đừng nghĩ sẽ có. Ôm tâm tư này, cô cùng Lâu Thanh Thanh tranh tới tranh lui, cuối cùng cô thắng, cũng thua. Cô thành công cùng Trần Hạo đính hôn, nhưng hai người kia, lại lấy từ "Không thể nói cho cô, sợ xúc phạm tới cô", vụng trộm kết giao năm năm! Suốt năm năm, cô giống đứa ngốc, bị bọn họ đùa giỡn xoay thật ngu ngốc, mới có thể không phát hiện? Nếu không phải bạn tốt nói, thấy bọn họ cùng đi khám phụ khoa, cô nhất định vẫn chẳng hay biết gì. Cô Lâu Nghiêu Nghiêu đến tột cùng làm sai cái gì? Hai người kia muốn đối với cô như vậy, một là sắp kết hôn vị hôn phu, một là có quan hệ huyết thống chị gái cùng cha khác mẹ, bọn họ coi như cô đã chết sao? Bọn họ đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Có thể dự đoán, nếu như cô không phát hiện, Lâu Thanh Thanh rất có thể ôm bụng tham gia hôn lúc đính hôn mẹ đã khuyên cô, Trần Hạo hội muốn cùng cô kết hôn, hoàn toàn là vì công ty Trần gia xuất hiện nguy cơ, cần một khoản tiền lớn mới có thể xoay sở, trước đó cũng đã cùng mẹ xin giúp đỡ quá vài lần, nhưng mẹ cự tuyệt, nhưng một khi thành thân gia, có thể để lão công của con gái bị phá sản sao? Cô lúc ấy tuy rằng chần chờ, nhưng sao có thể bỏ qua cơ hội đánh bại Lâu Thanh Thanh? Mẹ Lâu Nghiêu Nghiêu là Phương Hi Lôi là một người công tác cuồng, tuy rằng xinh đẹp, nhưng đối với những người theo đuổi mình chưa từng liếc mắt nhìn một cái, không chịu nổi phụ thân thúc giục, cuối cùng chọn một người đồng dạng công tác cuồng Lâu Viễn Chí để kết hôn, lúc ấy Lâu Viễn Chí đã có bạn gái, đối mặt bạn gái ôn nhu khả nhân cùng cường thế nhiều tiền nữ thủ trưởng, Lâu Viễn Chí che giấu người trước tin tức, lựa chọn người sau. Người hướng chỗ cao đi, không gì đáng là, lúc ấy bạn gái ở chung đã mang thai, cô vụng trộm sinh ra đứa nhỏ, năm đó, nữ nhân này có tìm Lâu Viễn Chí không, Lâu Nghiêu Nghiêu không biết. Chỉ biết là, năm cô mười ba tuổi, ông ngoại qua đời, năm thứ hai, nữ nhân kia liền mang theo Lâu Thanh Thanh vào cửa, nói đến cô cũng đáng thương. Đối mặt nữ nhân kia quỳ xuống dập đầu, cùng Lâu Viễn Chí khẩn cầu, Phương Hi Lôi tuy rằng thực chán ghét chuyện này cũng thực chán ghét việc Lâu Thanh Thanh tồn tại, nhưng cũng không cứng rắn đuổi Lâu Thanh Thanh đi, nhưng bởi vì như thế, cô cùng Lâu Viễn Chí vốn được luật pháp công nhận là vợ chồng nhưng quan hệ lại lạnh như băng, mấy năm nay vẫn tương kính như khác đều nói, Lâu Thanh Thanh là cô bé lọ lem, mà cô do không thể chấp nhận chị gái kia, cái gì đều cùng tỷ tỷ tranh đoạt trở thành ác độc muội muội! Lúc trước là thích tỷ tỷ này, cô là con gái một, đột nhiên có một tỷ tỷ, làm sao có thể không hiếu kỳ, không thích, lúc ban đầu, tất cả đều tốt đẹp, tỷ tỷ cũng đối cô thực khiêm nhượng, cái gì đều làm cho cô, nhưng mà cô rất nhanh liền phát hiện phụ thân vẫn đối chính mình mặt lạnh, cư nhiên đối với tỷ tỷ vô cùng nhân từ, gần như muốn gì được nấy, tỷ tỷ chưa bao giờ cùng cô tranh, không cùng cô cướp, bởi vì chỉ cần cô không tranh không cướp, phụ thân sẽ bù lại gấp mười, gấp trăm lần cho cô!Lâu Nghiêu Nghiêu sao có thể không hận, có thể không ghen tị?Đúng, cô ghen tị. Cô chính là người hẹp hòi, ích kỷ. Chị muốn là cho, vậy thì toàn bộ đều không muốn, toàn bộ đều cho xuất hiện đi! Chị muốn hiền lành? Vậy chị liền vẫn hiền lành cho đến khi Trần Hạo xuất gái cái gì cũng không cùng cô tranh, không cùng cô cướp, lại sau khi cô tỏ vẻ đối Trần Hạo có hảo cảm, cũng bắt đầu hướng Trần Hạo tranh, người khác đều nói cô ác độc, cướp của chị gái gì đó còn chưa tính, liền bạn trai cũng cướp, rõ ràng… Rõ ràng… Là cô trước coi tận đây, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn vặn vẹo. Cho nên nói, Lâu Nghiêu Nghiêu biến thành như vậy không có tính cách tốt đẹp, cùng Lâu Thanh Thanh cũng không thoát được quan cùng, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng đi lên vết xe đổ của mẹ, nếu như không phải bị tố giác, có lẽ rất nhiều năm về sau, cái kia mang theo đứa nhỏ tới cửa, sẽ là Lâu Thanh Thanh. Đây là chị gái giống cô bé lọ lem thiện lương cùng khiêm nhượng! Nếu như phía trước chính là chán ghét chán ghét Lâu Thanh Thanh, hiện tại chính là hận không thể để cô đi tìm chết. Lâu Thanh Thanh cũng thật sự đã chết, chết dưới sự thông minh của cô."Nghiêu Nghiêu, thực xin lỗi, chúng ta không phải cố ý gạt em, chị biết em vẫn thích Trần Hạo, em nhất định không chấp nhận được đả kích này, chúng ta không muốn em bị thương tổn, mới che giấu chuyện này.""Nghiêu Nghiêu, Trần Hạo yêu em, em yên tâm, chị sẽ dẫn đứa nhỏ rời đi nơi này, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em."… … …"Ha ha, đúng thì thế nào? Tôi cố ý, cô với người mẹ cao quý của cô đều ghê tởm, trừ cướp bạn trai người khác, các người còn có thể làm cái gì?""Tôi sẽ không bỏ đứa nhỏ, Lâu Nghiêu Nghiêu, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn thì thế nào? Tôi sẽ thành cây kim trong lòng các người, chỉ cần cô nhìn đến Trần Hạo, cô sẽ nghĩ đến tôi, về sau các người có đứa nhỏ, cô sẽ nghĩ đến con của tôi! Ha ha, Lâu Nghiêu Nghiêu, cô cho là cô thắng? Không, cô thua, cô đời này đều chỉ có thể sống ở dưới bóng ma của tôi! Không có cơ hội xoay người!"Lâu Thanh Thanh điên rồi, cô cũng điên rồi, cô cầm lấy dao gọt hoa quả, nhằm phía Lâu Thanh Thanh đâm tới. Sau đó hai người vật lộn, cô thể trạng khí lực cũng không bằng Lâu Thanh Thanh, tự nhiên đánh không lại đối phương, chỉ có thể bị động bị Lâu Thanh Thanh thôi đến đẩy đi, kết quả lôi kéo nửa ngày, cô trượt chân ngã ở thượng, nói đến cũng là Lâu Thanh Thanh không đúng, rút lại lực trụ, liền như vậy ngã xuống trên người cô. Kia bả đao, liền như vậy cắm nửa ngày Lâu Thanh Thanh không thể tính đến, ngày đó đã xảy ra một tai nạn xe cộ, Trần Hạo sớm đã tới lại bị chặn giữa đường, bỏ lỡ kịch hay lại phấn khích đó… Lâu Nghiêu Nghiêu bối rối gọi điện thoại cho Tần Chí. Lâu Thanh Thanh tuy rằng chết ngoài ý muốn, nhưng cô cũng nên tỉnh ngộ, dù sao, lúc cô còn sống cũng không cho Lâu Nghiêu Nghiêu quá, bây giờ cô đã chết, cũng không làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu tới khi điện thoại có tin nhắn mới, Lâu Nghiêu Nghiêu mới hồi phục tinh thần, cô sờ sờ mặt, phát hiện trên mặt tất cả đều là nước, cô khóc… Khóc? Cô vì sao muốn khóc, hai người kia căn bản không đáng để cô khóc!Không thèm lau nước mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu nhanh chóng mở di động xem tin nhắn, là Tần Chí gửi đến, chỉ có một chữ "Hảo", thậm chí dấu chấm câu cũng không có, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu lại phi thường thỏa mãn, nhìn một lần lại một lần, nhìn mãi không Trần Hạo cùng Lâu Thanh Thanh đẩy cửa ra đi vào, liền nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu đứng ở bên cửa sổ, nhìn di động cười giống đứa ngốc, vẻ mặt ngu ngốc, trên mặt còn có nước mắt chưa khô. Hai người đều bị dọa nhảy dựng, sẽ không phải là ngã đến ngu chứ?Lâu Thanh Thanh áp chế niềm vui khó hiểu nơi đáy lòng, thử hô một tiếng "Nghiêu Nghiêu."Lâu Nghiêu Nghiêu lúc này mới chú ý tới hai người, nhướng mày, rút tờ giấy lau nước mắt, chán ghét đánh giá hai người, Lâu Thanh Thanh buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi kẻ ô vuông mộc mạc màu xám cùng quần bò bạc trắng bệch, dưới chân là một đôi giày vải trắng, mộc mạc thật giống như bọn họ ngược đãi cô, không xinh đẹp giống vài năm sau, mà Trần Hạo mặc áo sơmi trắng quần tây, trước sau như một dương quang suất Nghiêu Nghiêu phiên cái xem thường "Lâu Thanh Thanh, đừng như vậy gọi tôi, tôi với cô không thân.""Nghiêu Nghiêu, chị biết em còn đang giận chị, còn trách chị, nhưng chị thật sự không lấy của em gì đó, em ngày hôm qua hôn mê, Phương a di đã tìm được rồi, là em không cẩn thận đánh rơi xuống dưới bàn." Phương Hi Lôi chưa bao giờ che giấu sự chán ghét đối với Lâu Thanh Thanh, tất nhiên sẽ không cho cô gọi Lâu Thanh Thanh ủy ủy khuất khuất thanh âm, Lâu Nghiêu Nghiêu một trận phiền chán, đánh rơi xuống bàn? Cô tròng mắt là plastic làm sao? Cái hộp lớn như vậy lại không nhìn thấy."Tốt lắm, hiểu lầm giải trừ là tốt rồi." Nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu sắc mặt càng ngày càng không tốt, Trần Hạo làm người hoà giải "Nghiêu Nghiêu, đói bụng không? Anh mang theo bánh dâu tây em thích nhất này."Lâu Nghiêu Nghiêu lười liếc mắt một cái, trực tiếp tiễn khách "Bác sĩ nói tôi cần tĩnh dưỡng, mời các người về đi."Trần Hạo nghĩ cô còn đang tức giận, huống hồ anh cùng Lâu Thanh Thanh tới, Lâu Nghiêu Nghiêu khẳng định ghen tị, anh lộ ra một cái hiểu rõ tươi cười, trấn an nói "Nghiêu Nghiêu, tức giận thế nào cũng không thể bắt thân thể của mình chịu tội được, ngoan, trước ăn sáng đi."Ngoan? Lâu Nghiêu Nghiêu thiếu chút nữa không nhịn xuống sở muốn nôn vào mặt anh, luyến tiếc tin nhắn trong di động, cô nhịn xuống xúc động, cô làm cho bọn họ đi, chính là lo lắng mình không áp được lửa giận, lấy ghế dựa đáp vào mặt họ, cô cũng không muốn thật vất vả có một lần trọng sinh, lại bởi vì đem hai người kia đáp chết, lại trắng công dã Hạo nghĩ đến mình hoa mắt, anh thấy cái gì? Cái kia luôn luôn đối anh khúm núm, nói gì nghe nấy Lâu Nghiêu Nghiêu, cặp kia luôn luôn mang theo ái mộ cùng khát khao ánh mắt, lại không chút nào che giấu sự chán ghét, không, không chỉ là chán ghét, nói là căm hận cũng không đủ. Trần Hạo không chút nghi ngờ, cô thậm chí muốn bóp cổ mình."Nghiêu Nghiêu…"Không đợi anh nói cái gì, Lâu Nghiêu Nghiêu đã lấy gối đánh hai người "Đi ra ngoài, đều đi ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn đến các người này đôi cẩu nam nữ!"Cô bé lọ lem cũng tốt, vương tử cũng tốt, không liên quan tới cô, các người muốn ngoạn tình yêu cũng tốt, muốn ngoạn bùn cũng tốt, thật có lỗi, tôi không phụng bồi, các người chính mình ngoạn đi! Khi Phương Hi Lôi đến liền thấy một màn như vậy, ở cửa phòng bệnh, Trần Hạo che chở Lâu Thanh Thanh, hai người chật vật né tránh, Lâu Nghiêu Nghiêu khí phách cầm cái gối đầu đập xuống người bọn họ. Phương Hi Lôi nhíu mày nhìn, không ra tiếng, hoàn toàn không có ngăn cản ý tứ, thẳng đến Lâu Thanh Thanh thấy được, hét lên một tiếng "Phương a di!"Lâu Nghiêu Nghiêu quay đầu liền nhìn thấy mẹ mình đứng ở bên cạnh, cũng không biết bị thấy được bao nhiêu, nhất thời có chút ngượng ngùng, vừa rồi cô đập sảng khoái, liền cùng người đàn bà chanh chua giống nhau, xong rồi…Trần Hạo sửa sang lại quần áo, tuy rằng thực chật vật, nhưng là phi thường thong dong lễ phép kêu một tiếng "Phương a di."Lâu Thanh Thanh dắt góc áo đứng ở bên cạnh, bộ dáng như con dâu nhỏ, giận mà không dám nói gì, ủy khuất. So với một đôi này, liền càng cảm thấy Lâu Nghiêu Nghiêu vẻ mặt hung ác cầm lấy gối đầu là không thể nói lý!Phương Hi Lôi bất động thanh sắc hỏi "Đây là có chuyện gì.""Phương a di, chúng ta đến thăm Nghiêu Nghiêu, nhưng Nghiêu Nghiêu…" Mặt sau Lâu Thanh Thanh cũng không nói gì, bất quá cũng không cần nói."Tốt lắm, các ngươi đi về trước đi, ta sẽ nói Nghiêu Nghiêu." Phương Hi Lôi sắc mặt không thay Hạo nhìn nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu sắc mặt, biết điều ly khai, trong lòng anh thực nghi hoặc, sao một ngày không gặp, Lâu Nghiêu Nghiêu liền biến thành như vậy? Lâu Thanh Thanh cũng đồng dạng nghi hoặc, nhưng chỉ có thể rời đi, cô ở trước mặt Phương Hi Lôi luôn luôn thuận theo, cũng không muốn phá hủy hình tượng bọn họ đi rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu khúm núm kêu một tiếng "Mẹ.""Ừ." Phương Hi Lôi lên tiếng, kéo Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào phòng bệnh, trong lòng còn đang suy nghĩ, làm cách nào giải thích nguyên nhân Lâu Viễn Chí không tới, mới có thể làm cho cô không phải khổ sở, nhìn mẹ cau mày không nói lời nào, Lâu Nghiêu Nghiêu không yên nói "Mẹ, người tức giận?"Phương Hi Lôi sửng sốt "Ta tức giận cái gì?"Lâu Nghiêu Nghiêu muốn nói lại thôi."Đứa ngốc, mẹ là mẹ con, làm sao có thể giúp đỡ người ngoài bắt nạt con gái mình." Phương Hi Lôi vừa nhìn liền hiểu, trong lòng có chút đau lòng, con gái cô ở bên ngoài bị người ta nói ác độc mạnh mẽ, ở trước mặt cô cùng Lâu Viễn Chí, lại thật cẩn thận, sợ chọc bọn họ chán ghét, đặc biệt đối Lâu Viễn Chí. Về phần đánh người chuyện? Đánh liền đánh đi, dù sao cũng không là thứ được mẹ nói như vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu lại nổi lên nước mắt, nhịn không được bổ nhào vào trong lòng Phương Hi Lôi, cô sao lại may mắn như vậy, có một ngườimẹ sủng ái cô như vậy, lại có một người luôn dung túng cô Tần Hi Lôi sửng sốt một chút, cảm nhận được ủy khuất của con gái, cô tuy rằng không rõ nhưng rất nhanh ôm lấy Lâu Nghiêu Nghiêu, trấn an vỗ lưng cô, cô bình thường công tác bận rộn, thời gian ở nhà rất ít, cảm tình cùng con gái có chút xa cách, con gái lại thân thiết cha hơn, cho nên từ lúc Lâu Nghiêu Nghiêu còn nhỏ, hai người chưa bao giờ như vậy. Ngửi mùi hương thản nhiên trên người mẹ, Lâu Nghiêu Nghiêu hút hấp cái mũi "Mẹ.""Ừ.""Mẹ.""Ừ.""Mẹ, con sẽ không bao giờ không nghe lời mẹ nữa."Vì Trần Hạo, mình không hiểu chuyện cùng mẹ ầm ỹ, không để ý mẹ ngăn trở cùng Trần Hạo đính hôn, chuyện đã phát sinh cô không thay đổi được, nhưng còn chưa phát sinh, thì sẽ không bao giờ phát Hi Lôi cảm thấy hai mắt của mình cũng có chút ướt át, bà nhẹ nhàng vỗ lưng con, không nói gì, thật cũng tốt, giả cũng tốt, có thể nói như vậy là tốt rồi. Tên khác Ác độc nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhân Edit Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh Nhi Beta Quảng HằngBên cạnh một nữ phụ ác độc, điêu ngoa, đanh đá, luôn luôn có một nam nhân chấp nhận làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam nhân sẽ bao dung, che chở cô, sẽ luôn chờ đợi cô, luôn giúp đỡ yêu thương cô. Những người như vậy là cực phẩm nam nhân nhưng nữ phụ luôn bỏ qua người đó, mờ mắt theo ánh hào quang của nam chủ, sa chân lầm lỡ rồi uổng phí cả đời Trong câu chuyện này, nữ phụ trọng sinh, sửa chữa lại những lỗi lầm trước đó, tránh xa nam nữ chính, tự mình xây nên cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cùng với cực phẩm nam phụ mà cô đã bỏ qua[external_link_head]Kiếp trước cô mải tranh đoạt nam nhân cùng người chị Thánh mẫu của mìnhKiếp trước cô ác độc, cô tùy hứng lại bá đạo bắt anh phải chờ đợi cô, chỉ thuộc về mình cô[external_link offset=1]Kiếp trước nhận ra bộ mặt thật của tên tra nam, cô tức giận vật lộn với tình địchKiếp trước cô chỉ biết dựa dẫm vào anh ấy, đến nỗi khi gặp chuyện chính anh đã muốn đi tù thay mình…Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh – nguồn ảnh internetBao nhiêu chuyện vụt qua trước mắtĐời này, Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả cuối cùng mới phát hiện cướp được là một người cặn bã, vì nam nhân này, cô ngộ sát tình địch, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn sinh trở lại hai mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác độc chân chính, sau đó cùng nam phụ ân ái trước mặt đôi cẩu nam nữ![external_link offset=2]“Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.”Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình!Và khi đó anh sẽ nóiCảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!Nguồn tổng hợp từ Internet[external_footer]-↓↓↓↓↓↓-Tặng bạn Mã Giảm Giá Lazada, Shopee, Tiki hôm nay Công cụ Mã Giảm Giá của Ahayne được cập nhật Mã Giảm Giá mới liên tục và ngay lập tức từ các sàn thương mại điện tử uy tín. Sử dụng cực dễ dàng, bạn không cần phải copy và dán thủ công Mã Giảm Giá như trước kia 1 Nhấn vào "Lấy code" và "Sao chép", hệ thống sẽ tự động chuyển bạn đến trang Lazada/Shopee/Tiki và lưu mã vào tài khoản của bạn. Mã Giảm Giá sẽ TỰ ĐỘNG áp dụng trực tiếp khi bạn đặt mua 2 chỉ cho sàn Shopee Gõ tên sản phẩm hoặc dán link sản phẩm vào ô bên dưới, Ahayne tìm giúp bạn Mã Giảm Giá phù hợp. Thực hiện tiếp các bước như ở Cách 1 để lưu mã giảm giá vào tài khoản Shopee của bạnCác mã giảm giá đều có giới hạn về số lượng và thời gian cũng như sẽ có điều kiện áp dụng cho từng sản phẩm đi kèm, bạn lưu ý dùng sớm nhất có thể để không bỏ lỡ chọn các mã giảm giá có điều kiện "áp dụng toàn sàn", "áp dụng toàn ngành hàng", "áp dụng cho tất cả các sản phẩm"... như vậy bạn hoàn toàn yên tâm là 100% sẽ được giảm giá khi mua bất cứ sản phẩm xuyên ghé ahayne trước khi mua sắm, để săn được mã giảm giá ưng ý Deal Hot DANH SÁCH COUPON Đang mở Sắp mở

cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh